Trước đó, từ khắp các nhà sàn trong bản tản mát đã nổi những hồi trống dài
Du lịch gần như là nguồn thu chính của bà con nơi đây. Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
Đội xòe Thái gồm những cô gái xinh đẹp, họ được học múa, học hát và học cả ngoại ngữ để tiếp khách. Thường mỗi buổi xòe biểu diễn trên 10 tiết mục ca múa bằng tiếng Thái, và luôn kết thúc là màn múa sạp
Nhiều mặt hàng độc đáo như mõ trâu, sáo trúc, ống đựng thư pháp bằng tre. Chung cuộc các cô gái Thái đẹp sẽ mời khách cùng uống rượu cần làm ai cũng phải chao đảo trong không gian của núi rừng
Đây là gian nghỉ ngơi của khách vào buổi đêm
Đêm Mai Châu nào cũng vậy, luôn rộn rã trong tiếng chiêng trống của đội văn nghệ bản. Trước nhà sàn nào cũng bày vài chiếc bàn con con, trên đó là các loại thổ cẩm như ví tay, túi xách, khăn piêu
Du khách có thể thoải mái ngắm nhìn, chuyền tay nhau các món đồ mà chẳng ngại quấy quả bởi chủ nhân còn mải chăm sóc vào khung dệt, guồng tơ. Khi bữa rượu tàn trong cái lạnh dịu dàng hòa quyện với mùi thơm ngái tươi nồng của vách gỗ nhà sàn, sẽ đưa quờ vào giấc mộng rét mướt với chăn sui, gối cỏ, trên sàn nhà mộc mạc
Đi du lịch kiểu “khách nhà sàn” ở Bản Lác yêu là vậy. Chiều buông lành lạnh, hương lúa ngạt ngào, thả bộ quanh những con đường trong bản, tha hồ xem và chọn những mặt hàng đặc trưng của người Thái
Tiếng trống này là tập tục bao đời để báo gọi cho những nhà có người tham gia múa hát chuẩn bị cho đêm múa sạp. Dệt thổ cẩm là nghề truyền thống của dân tộc Thái, nhờ đó tạo nên bản sắc văn hóa riêng hấp dẫn du khách ở Bản Lác
Giá ngủ 1 đêm ở nhà sàn chỉ khoảng 70. Cái nét dân tộc của người Thái biểu đạt rất rõ qua trang phục: Khăn chít ngang đầu, áo ba gang màu thanh thiên, váy thâm kín gót, mỗi cô quấn quanh ngực một tấm thổ cẩm làm “cặp váy” ép chặt bộ ngực tạo nên vẻ dịu dàng kín đáo
Những sản phẩm này đều do những người Thái ở đây tự làm. Quanh nhà còn treo la liệt những súc vải dài hay áo cóm người Thái với hoa văn đặc trưng
Bởi bất chợt lại nhớ ngày cắp sách đi học, đứa trẻ nào chả thuộc chả biết đến cái thơm “Mai Châu” qua bài thơ Tây Tiến nổi tiếng: “Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói. Cái giống nếp xôi thơm phức, nấu một nồi xôi mà hương thơm tỏa bay ngào ngạt khắp bản
Ngoại giả, rất nhiều đồ đi săn của người bản địa được làm mộc mạc bằng tre, gỗ như cung nỏ, dao đi rừng. Nơi đây không chỉ suýt du khách bởi sự tươi mát của núi rừng, vẻ e ấp của những sơn nữ mà nó còn suýt bởi sự rét mướt tình người của người dân nơi đây
Bản Lác có 25 nhà sàn làm du lịch được xây cất theo quy hoạch kiểu bàn cờ, đánh số theo thứ tự từ 1 đến 27. 000 đồng/người, ăn uống cũng chỉ vài trăm ngàn. Dưới gầm sàn là nơi để ngồi ăn cơm, uống trà. Ngay từ cả cách gọi xưng hô… Có lẽ vì vậy, khi đặt chân đến nhà sàn lần đầu đã có một cảm giác quen thuộc.
Vụt qua thị trấn Mai Châu, uốn lượn theo con đường duyên dáng len lách lọt thỏm giữa màu xanh ngút mắt của những cánh đồng lúa, chợt nhiên hiện ra một vùng mênh mang lúa vây quanh những cụm nhà yên ắng. Đó là Bản Lác với những ngôi nhà sàn nép mình, giữa màu vàng tươi của cây trái.