Em và T ngồi thẫn thờ… hai đứa trẻ lên 10 từ đó biết nghĩ, thương cô hơn
Ban đầu, cô chưa biết nên lớp có thêm trò đùa “trẻ con”, sau phát hiện ra, cô dặn cả lớp không được chọc bạn nữa. Trong lớp mùa đông hay mùa hè, T chỉ một manh áo vá đến trường, chúng em đặt tên áo bạn là chiếc áo trăm mảnh, có lúc ngồi sau lấy bút chọc lỗ thủng áo bạn… trêu mãi bạn ấm ức khóc.
”. Trò chơi vẫn tiếp. Chiếc áo rách của bạn Thời kỳ 81 – 82, học trò thường đến trường với áo vá chằng vá đụp. Bản thân em có được như ngày nay cũng là nhờ vào sự nghiêm khắc của cô trong những ngày đầu đi học. Nếu không có sự nghiêm khắc từ cô thì em và các bạn không có tính cẩn thận giúp ích nhiều trong cuộc sống.
Cô hỏi tiếp: Bài bạn có gạch xóa, có sai chính tả như bài em không ? Em ngắc ngứ nhìn lại : Bài giải đúng nhưng gạch xóa lộn xộn, chữ xiêu lòng, mực dây đầy trang, đặt cạnh bài điểm 9, 10 trông như quạ cạnh công … Cô tiếp: Cô quí em và thấy tư chất của một học sinh ngoan thông minh nơi em.
Cô bảo em xem lại lần nữa, ánh mắt khuyến khích và chờ đợi. Bài của bạn và của em có khác nhau không? Em đáp: Thưa cô không, bài bạn và bài em như nhau ạ. Bởi cô, người mẹ giàu đức hi sinh luôn dạy con, học sinh phải hết mình trong công việc đã tần tảo nuôi dạy con trưởng thành.
Ánh mắt nghiêm nghị, cô bảo em về chỗ hết giờ ở lại. Sáng hôm sau tôi mon men hỏi T, cô Tám mua áo tặng bạn hả? Bạn tròn mắt hỏi: “Sao Huyền biết? ”. Kính xin cô hãy nhìn vào bao lớp học trò đã trưởng thành để vui sống khỏe mạnh! Mã số: 2104. Giờ tiếp bước sự nghiệp trồng người, càng nhận thấy lời cô là hành trang quí trong công việc.
Em kể chuyện mẹ đến nhà cô… chuyện mẹ thấy cô mua xống áo. Tấm gương của cô được nhiều gia đình nơi làng quê dạy con cái. Tuy nhiên, với con trẻ chuyện mặc áo xấu, đẹp là trò để cợt bạn. Cuối buổi cô ở lại với những bài điểm 9, 10 đưa em xem và hỏi. Nhiều năm qua, em muốn nói lời cảm ơn cô, bởi kỹ năng sống em có được là công lao của cô, thế mà… Chồng hi sinh khi con trai chưa chào đời (Anh Nguyễn Tài Dũng), cô ở vậy thờ chồng nuôi con, phụng dưỡng mẹ chồng qua tuổi 90.
Mừng thọ cô 80 tuổi, cả lớp mừng khi cô thư nhàn bên con cháu. Nhưng với trẻ em, lời cô bên này sẽ chui sang tai kia thôi. Tuy nhiên, lực học của em khá tốt do vậy lớp 1, 2… chỉ bị thầy cô phê bình cẩu thả. Sống làm việc hết mình như lời cô dạy, hết mình cho Đảng, cho dân có mấy ai làm được trong buổi này phải không cô ơi! Căn nhà nhỏ từ nay vắng bước chân anh, nhưng cô hãy tin rằng sẽ có các học sinh cô từng dạy luôn nhớ về cô, về người mẹ giàu đức hi sinh.
Ngẫu nhiên nghe mẹ kể: “Mẹ qua nhà cô chơi đúng bữa tối, bà nội (mẹ chồng) được bát cơm be bé còn hai mẹ con chẳng có gì ngoài nồi cháo lõng bõng rau… Nói rồi mẹ bảo tiếp, vậy mà hôm nọ gặp ngoài chợ thấy cô mua một lúc mấy chiếc quần áo, tưởng mẹ con cô ấy cũng tiết kiệm đắp đổi qua ngày được.
Đứa trẻ lên 10 như em chưa thấm lời cô nói, nhưng về sau em được cô chỉ bảo kỹ hơn. Sự hy sinh của anh tô thêm nét đẹp truyền thống của gia đình, dòng họ, về người cô giáo luôn nhắc học sinh bài học làm người trong đó có lời dạy: Đức tính cẩn thận, hết mình trong công việc! Em được học cô ở trường cấp 1.
Ký ức về cô đọng lại trong em nhiều, phần do sự ân cần của cô, phần về quê mẹ hay kể sự hiếu thảo với mẹ chồng, kể về người con trai thành đạt của cô, mẹ còn nhắc chuyện em nghịch như con trai thường bị cô nhắc nhở. Nét chữ chưa đẹp ngay nhưng vở dần sạch sẽ, kết thúc tiểu học em được tham dự phong trào giữ vở sạch chữ đẹp.
Vào lớp 4, bài thẩm tra trước nhất, em và vài bạn nữa nhận điểm 4. Em khóc lóc chạy lên cô. Nhưng chưa đủ nếu không uốn em từ giờ. Dũng mãnh bảo rất muốn đón cô xuống Vinh để thờ phụng vậy mà… Anh đi đột ngột nhưng không quá bất thần trong suy nghĩ của em.
Là con út, vốn được nuông chiều nên em khá ương bướng chủ quan. Anh quên mình trong lúc làm nhiệm vụ quả không hổ danh “Hổ phụ sinh hổ tử”. Ảnh minh họa/internet Truyền thông đưa tin nhiều về anh – một lãnh đạo quên mình khi đi cứu trợ, em xin viết bài này như tâm tư của người con gái không về bên cô trong những ngày đau buồn như vậy.