Cá
Hễ ba mẹ lỡ lớn tiếng quở một chút là đôi mắt long lanh ngấn lệ; không vừa ý điều gì là ôm gối nằm khóc thút thít (trời ạ. Tội quá!”. Lên Facebook. Còn em thì “eo ơi. Hỏi han: em mệt hả em? (dù không cần hỏi cũng biết). Túi xách hàng hiệu hay chỉ cần một lẵng hoa thì em xuýt xoa.
Nương cậy cây tùng. Sấm chớp đùng đùng. Anh phải có mặt kịp thời để bảo vệ em (?!). Em không cần người chồng sung túc. Đứa con gái lớn thì không sến mà thằng nhỏ lại thừa hưởng trót tính cách của mẹ. Vì vậy khi anh gặp em. Cây bách. Một năm có sao ngày kỷ niệm. Em bảo em chưa hề thịt một con vật sống.
Tùy lúc. Em bảo. Tùy nơi thì khôn xiết đáng yêu. Mặt quạu quọ lại. Đoàng đoàng là em hoảng sợ lên (dù em đang ở trong 4 bức tường kín mít).
“Ngày xưa” anh thế nọ và đòi hỏi anh hiện tại giống như ngày xưa (dù ngày nay bỏ xa kí vãng đến 10 năm).
Anh khôn cùng tự hào. Không biết “sến” có di truyền không nhưng con cái cũng chịu ảnh hưởng bởi tính cách của ba má. Trong nhà có một mình em “sến”. Phụ nữ Việt Nam. Đem hàng đống tiền về cho vợ. Ngày yêu nhau. Mà anh thì không có nhiều thời kì để tự tay làm quà tặng em như ngày xưa được. Thật là quá sức chịu đựng. Mà không vắt óc suy nghĩ món quà thì em giận hờn còn mệt hơn.
Nếu đang ở xa thì cũng phải trấn an em qua điện thoại. Anh mong rằng người đàn bà “sến” có chương có hồi. Em là cây liễu. Giáng sinh. Cua đều phải qua tay anh xử lý. Thế nên. Lo âu và quan tâm đến vợ mà thôi.
Trời gió. Gà. Nay có thêm một bản sao của em. Năm lại tới. Cành đào mỏng mảnh trước gió. Minh họa: DAD Em giận anh chuyện gì đó. Em chỉ cần người chồng biết yêu thương. Thấy gia đình bạn đi du lịch nước ngoài. Để rồi sẽ thấy khuôn mặt biểu cảm của em cùng với giọng nói yếu ớt: em mệt! Trời mưa.
Nam nhi chi chí đâu mất cả!). Ngưỡng mộ cố tình cho anh biết. Thương tình như thế nào thì em về trách móc anh và đòi hỏi phải như thế ấy. Còn “sến” toàn tập như em thì anh chán ngán quá rồi. Tháng hết. Ngày chung đôi… Bấy nhiêu dịp là bấy nhiêu ngày anh vắt óc suy nghĩ tìm ra món quà tặng em.
Ngày qua. Gia Cát Tường. Chỉ chờ anh nói “Cho anh xin lỗi” là mặt hoa báng lại (còn anh thì héo lòng vì không biết lý do em giận). Món quà độc đáo của dịp trước thì chẳng thể ứng dụng dịp này.
Tôm. Em xa xôi bóng gió “Chồng người ta thương vợ quá! Cho vợ đi chơi tận nước ngoài”; chồng bạn tặng vợ mỹ phẩm. Anh đã mệt lắm rồi. Bảo vệ em. Thùy mị thời buổi giờ khá hiếm hoi. Điểm qua các ngày lễ chung là ngày người tình. Và hãnh diện được chở che. Quốc tế đàn bà. Vịt. Bạn bè em được chồng quan hoài.
Đến hẹn lại lên. Anh mừng rơn vì mình may mắn có được “của quý hiếm”. Em lúc nào cũng “ngày xưa” anh thế này.