Ảnh hưởng đến hết thảy chuyến đi"
Có nhẽ đến lúc này. “Vong” lại có thể "lên mồm" người thân trong gia đình và nói "vanh vách" về chuyện của người còn sống.
Hai tay giữ chặt lấy eo chị. Quảng Trị hai ngày để chờ “cậu”. Cách xa đơn vị ban đầu nên mộ tìm thấy không giống như giấy báo tử.
Dù đã tận mắt chứng kiến chuyện nhập “vong” nhưng bản thân chị Tâm cũng lấy làm sửng sốt không hiểu vì sao trong nhiều trường hợp. Những thành viên còn lại gồm các cháu gọi liệt sỹ bằng chú. "Cậu Thủy" còn khéo léo quảng bá hình ảnh của mình bằng cách đưa ra rất nhiều dẫn dụ về hài cốt liệt sỹ đã được tìm thấy trên khắp ba miền giang san.
Tôi không phải là nhà ngoại cảm. Tôi làm việc bằng tuốt cái tâm của mình với anh linh các liệt sỹ đã hy sinh cho sự nghiệp bảo vệ tổ quốc.
Chỉ có tiếng của Thủy. Nhìn cảnh tượng ấy. Bên cạnh sự vui. Mặc áo chống nắng và che khẩu trang kín mít. Đã có tổ chức gợi ý sẽ giúp gia đình ông Thảo xét nghiệm ADN miễn phí và đòi lại tiền nếu gia đình mong muốn. Ngày 22 âm lịch tháng 3 là ngày đẹp được “vong” chọn để về quê nhưng do "cậu Thủy” bận tìm mộ cho một gia đình liệt sỹ khác ở tận Bình Dương. Gượng cười đau hơn tiếng khóc Trong cuộc khai quật mộ hôm ấy.
Người mệt rời rã. Tôi đã nghĩ chuyện như phim vì “vong” ông lại nhập đúng vào tôi. Tôi mệt lắm nhưng vẫn nhớ người mình là ai.
Khi mộ quật lên rồi. Khi video phát đến những đoạn có phần phi lý họ lại cố tìm những lý lẽ để giảng giải cho những nghi vấn mà chúng tôi đặt ra sao cho hợp lý nhất. Tôi chỉ đi theo cảm giác. Đến gần một bãi đất trống. “Vong” ấy nhập rất lâu. Gã dặn gia đình phải tuyệt đối “nhất tâm”. Một lúc sau thấy tai lào nhào rồi như có ai đó cứ đưa mình đi.
Mẫn Thị Duyên đã xuất hiện từ bao giờ. PV báo Đời sống và luật pháp cứ ám ảnh mãi về đôi bàn tay của đôi vợ chồng Thủy – Duyên. "Cậu Thủy" trong một buổi làm lễ truy điệu các "liệt sĩ" mà "cậu Thủy" tìm được.
Tôi thấy mình mê man như người ngủ mê bị bóng đè. Bằng ông. Người nhà ông Thảo thấy thế lấy làm hiếu kỳ và thắc mắc vì sao “vong” của nhà mình chẳng uống rượu.
Nên gia đình ông Thảo phải nghỉ ở khách sạn Trường Sơn. Những hiềm nghi đau đớn Ngay cả việc. Trước khi tìm mộ. Như một học giả say sưa giải thích lý thuyết về tâm linh và lòng thành kính.
Như thế “vong” mới nhập được". Những thành viên trong gia đình của liệt sỹ Trần Thực đã có câu đáp vì trót hao tốn không ít tâm sức. Một nụ cười trừ cho qua hết những bẽ bàng lộ rõ trên bộ mặt. Thủy nói lý do luôn phải trực tiếp cùng các gia đình đi lấy mộ rằng: “Vì tôi là một nhà tâm linh.
Chẳng những thế. Tuy nhiên. Trong quá trình chị Tâm nhắm mắt nhắm mũi đi đến vị trí ngôi mộ cách nơi đứng ban sơ khoảng 300m thì Duyên luôn đi kè kè phía sau. Cả nhà xúm lại cầm tay hỏi han. Khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ và trò chuyện rất rôm rả với người nhà.
Nên hỏi đến ai thì tôi biết người đó nên cũng chẳng biết là mình nói hay ông (liệt sỹ Trần Thực – PV) nói”.
Chị Tâm nhớ lại: "Tôi luôn nói với mọi người là không biết “vong” mà nhập thì sẽ thế nào và luôn nghi ngờ khi thấy các gia đình khác nhập “vong”. Phạm Hạnh - Dương Thu. Những bước chân của chị Tâm là do Duyên hướng dẫn chứ không phải “vong” hồn liệt sỹ linh ứng hiện lên báo cho biết.
Khi đoàn người phát hiện thấy chị Tâm có dấu hiệu “vong” nhập thì cũng là lúc Duyên ở sát cạnh. Phải chăng việc “vong” nhập vào vị cán bộ chính sách kia không phải là ngẫu nhiên? Phải chăng màn tìm mộ kia có một sự sắp đặt nào đó để vun vén thêm cho niềm tin của gia đình ông Thảo với “cậu Thủy”? Suốt buổi chuyện trò. Không được nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài liệt sỹ của gia đình mình.
Tôi chỉ cần ngồi nhà như bao nhà ngoại cảm khác chỉ đạo nhập “vong” qua điện thoại cũng được".
Hai người em của liệt sỹ Trần Thực nay đã trên 80 tuổi có phần kiệm lời hơn. Cháu gọi liệt sỹ Thực bằng chú cho biết: “Cậu” dặn nếu nhà ai có người ngăn trở hoặc không thực bụng thì “vong” sẽ không nhập. Nó gọi “vong” là gì? Cậu hả? Nó có nhất tâm không?”. “Vong” còn hút thuốc lào và uống rất nhiều rượu.
Sau một hồi thuyết giảng. Điều đặc biệt là. Sau mỗi câu hỏi Thủy lại đập đập nhẹ vào lưng. Hai người nhà của chị Tâm đi bên chị bám nhẹ tay vào chị chứ không dùng bất cứ một lực nào để đẩy chị đi. Giấy báo tử ghi liệt sỹ hy sinh ở Quân khu 9 nhưng mộ tìm về lại khai quật ở Quân khu 4 cũng là điều gia đình luôn cảm thấy băn khoăn.
Đoàn người kia mau chóng được “vong” và tìm thấy mộ
Sau khi cắm hương xong. Tôi có cảm giác như người bị bóng đè. Nên chừng như họ đang phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Phải chăng mọi bước đi của chị Tâm và lực đẩy mà chị kể đến ấy chính là do bàn tay của thị Duyên tạo ra. Người được “vong” nhập lại là cán bộ của ngân hàng chính sách. Chúng tôi luôn cảm thấy có sự ái ngại không nhỏ trùm lên các thành viên.
Thủy khiến người đối diện có lòng tin bởi mọi tiếng nói và hành vi đều lấy chữ "tâm" làm đầu. Còn chị Tâm. Muốn mở ra cũng không mở được. Chúng tôi đặt nghi vấn.
Ai nấy không giấu nổi sự ái ngại chua xót khi chính họ đã góp một phần không nhỏ vào màn kịch lố bịch do “cậu Thủy” dựng lên. Sao có vẻ như nhiều tình tiết không hợp lý. Nhưng rồi chính chị Tâm lại là người có được “sự ưu ái” khi liệt sỹ Trần Thực đã nhập “vong” vào chị. Suy nghĩ. Ông Thảo cho biết còn đang thảo luận. Vong nhập hay “tà thuật” của “cậu Thủy”? Khi xem lại đoạn băng gia đình cung cấp.
Được biết. Ai tin hay không là tùy. Họ tự thắc mắc sao khi ấy mặt mình trông lạ thế. Trước đó “cậu Thủy” giải thích là liệt sỹ hy sinh trong quá trình hành quân. Có một gia đình ở Hà Tây cũ cũng đi tìm mộ và ngôi mộ ở cách vị trí gia đình ông tìm không xa. “Vong” không đáp thì Thủy lại vỗ nhẹ vào lưng rồi ân cần nói: “bữa nay thằng Kiên nó đi gọi.
Mọi người cũng phải chú ý không được suy nghĩ bất cứ điều gì khác ngoài liệt sỹ nhà mình. Về phần Thủy. Mắt rất nặng. Hình như cả cuộc trò chuyện. Vì chỉ có niềm tin thì “vong” mới nhanh nhập được. Mọi câu trả lời của "vong" luôn có bàn tay nâng đỡ và lời "mớm" của "cậu Thủy".
Liệt sỹ sẽ nhập “vong” vào ai và sự nhập “vong” sẽ diễn ra như thế nào? Chị Tâm. Tôi phải đi làm trực tiếp với gia đình để chứng minh lòng thành của mình. Lúc đó. Do vậy. Gia đình cho PV báo Đời sống và luật pháp biết. Bằng cậu. Nhưng rồi họ lại cùng nhau cười. Quảng Trị hồ hết là các cháu hai bên nội ngoại. Người cho là “vong” nhập cũng chỉ biết gật gật qua mấy câu hỏi.
Theo lịch trình. Thủy đứng giữa đoàn người chỉ dẫn kĩ càng từng chi tiết trong kịch bản như đã được lập trình.
Kể về cảm giác của mình lúc ấy với chúng tôi. Bài giảng say sưa của “học giả” Chuyến xe chở 8 người trong gia đình ông Vũ Văn Thảo (cháu của liệt sỹ Trần Thực) vào khe Gió. Chúng ta bữa nay được sống trong độc lập tự do trong đó có tôi. Bàn tay của “cậu Thủy” cũng xuất hiện trong màn nhập vong khi Thủy tiến hành màn chuyện trò với “vong”.
Khác với gia đình ông Thảo. Chẳng hút thuốc cũng không hỏi han gì con cháu? Lại thêm một nghi vấn nữa xuất hiện trong suy nghĩ của chúng tôi khi nghe đến câu chuyện này. Nếu không vì cái tâm cái đức.
Thậm chí cả trên thế giới. Ông Thảo còn cho hay. Thủy căn dặn khẩn thiết: "Có ai chưa tin tôi thì tôi chỉ xin là tạm tin tôi 1 tiếng đồng hồ thôi. Tôi làm những việc này chỉ để đền ơn đáp nghĩa.
Khi ấy. Xem lại cuốn video. Gio Linh. Hi hữu lại cười rộ lên khi thấy hình mình trong video. Ông Thủy bảo tôi cắm hương xuống. Liệt sỹ Trần Thực tòng ngũ và hy sinh khi chưa có vợ. Bởi sau khi những người thân trong gia đình liệt sỹ Trần Thực rời xe để chuẩn bị xuống khu rừng chờ “vong” nhập thì chợt ở đó.
Sao hành động của mình lại dễ dàng bị đưa đẩy. Thấy “vong” gật gật. Các thành viên trong gia đình rất náo nức tò mò vì không biết. Thị đội nón. Bàn tay Thủy đặt vào lưng chị Tâm. Nghi ngại dù đã đưa tiểu sành về nghĩa địa liệt sỹ và làm lễ truy điệu.