- Chú “nghe hơi nồi chõ” ở đâu mà nhăng nhít thế? NĐ72/2013/CP đã quy định các trang thông báo điện tử cá nhân không được cung cấp thông tin tổng hợp. Nói đáng ra là không được nhập nhèm giữa blog cá nhân chủ nghĩa với kiểu làm báo copy đủ mọi thứ rồi xào xáo thành “tờ báo” của mình. Internet là Internet, vào đọc hay tham dự tự do toàn cầu, nhưng nước mình có quy định riêng.
- Ở các nước họ vẫn có trang thông tin cá nhân có nhiều tin kiểu copy để bán kèm.
- Nước mình có ai mua bán gì tin, các báo điện tử, trang tin tổng hợp sống đẵn bằng quảng cáo, tài trợ, họ có cả bộ máy làm báo mạng, tin cẩn thừa thãi, nhỏ như con thỏ, to như cái đình, thượng vàng hạ cám có tất. Luật quy định ai muốn phát triển blog thành trang tin tổng hợp cùng tự do, nhưng phải có đủ 5 điều kiện: Là một doanh nghiệp, có tổ chức trang, nhân sự quản lý và khả năng tài chính. Tất nhiên phải xin phép.
- Úi dà! Thế thì các trang blog nhiều người đọc bây chừ chả bác nào có đủ điều kiện. Làm báo là một nghề, không dễ như buôn dưa lê đâu.
- Không đủ điều kiện thì là trò chơi tự giới thiệu cá nhân chủ nghĩa, muốn nói kiểu gì thì nói, ai cấm! Nhưng lại “đọc báo dùm bạn” thì vướng luật rồi.
- Sao từ trước nay chả thấy ai nói gì, chỉ hò nhau vào trang bác này, bác kia để nghe nói “sự thật” hay chuyện “thâm cung bí sử”?
- Trước chưa có luật thì thả lỏng, giờ có rồi thì phải theo.
- Thế thì em lo quá, bác ạ.
- Chú có phải là cư dân mạng đâu mà lo, lo con bò trắng răng à?
- Em cũng lấp ló vào mấy bác, nói hăng lắm, có bác chửi vung xích chó như ở quán nhậu ổi xanh, xoài chua, cá chỉ vàng. Nếu giờ cấm thì trơ ra còn cá thể bác A, anh B, có gì hay ho để nói mà mọi người đọc? “Hơn nhau tấm áo manh quần - Cởi ra mình phàm tục cũng như ai”.
- Chú nói thế các bác, các anh giận đấy, toàn là các tiếng tăm nhiều người biết cả. Thôi, việc đại sự để các bác quản lý quốc gia lo. Các bác ấy có luật xử phạt đầy đủ các tình tiết, bác nào, anh nào sẵn tiền thì chơi tiếp đi.
- Phần đông các bác blog là dân sáng tạo, các bác cứ tải tác phẩm lên cho bà con xem miễn phí, dân ta nghèo tiền đầu mua sách báo.
- Được thế thì hay, nhưng lại sợ “văn mình vợ người”, không đọc thì còn không sao, đọc xong thì chào bác, mai em ngược!
|